Tôi yêu khu vườn nhỏ của chúng tôi – nơi sắc màu đan xen và thanh âm khẽ gọi tên những bình yên giản dị. Những khóm hồng thì thầm hương ngọt trong nắng sớm, dâm bụt rực lên như những đốm lửa ấm, giàn sử quân tử e ấp buông mình trong gió, mai xanh Thái khẽ rung rinh, và hoa giấy mỏng manh nhuộm nhẹ cả một góc trời.
Mỗi độ xuân về, giàn lan lại bừng nở – rực rỡ mà dịu dàng, như một bản hòa ca lặng lẽ của thiên nhiên. Dưới tán lá xanh, mít, xoài âm thầm kết trái, ươm vào đất trời những ngọt lành chưa kịp gọi tên.
Khu vườn thức dậy trong tiếng chim ngân vang mỗi sớm, trong tiếng cười trong veo của những học trò thân yêu – những thanh âm làm nên nhịp đập ấm áp và đầy sức sống.
Khu vườn ấy… không chỉ là một khoảng đất, mà là nơi tôi gửi lại những yêu thương; để rồi, mỗi sớm mai đến trường, lại tìm thấy cho mình một chút bình yên rất đỗi dịu dàng.
Không chỉ trồng hoa, chúng tôi đang gieo cả những mùa bình yên.