Vườn trường tôi những ngày đầu hạ vẫn rợp bóng cây xanh, dịu dàng ôm ấp từng góc sân thân thuộc. Muôn loài hoa cùng khoe sắc: những bông râm bụt mộc mạc, sắc hồng đỏ dịu dàng của hoa sử quân tử, những chùm lộc vừng đầu tiên đỏ thắm, buông mình theo làn gió. Và đặc biệt hơn cả, những cây hạnh phúc đồng loạt đơm hoa, lặng lẽ mà rạng ngời, như mang theo bao điều tốt đẹp đến với ngôi trường nhỏ.
Tôi yêu ngôi trường của mình. Dẫu khuôn viên còn khiêm tốn, nơi đây lúc nào cũng đầy ắp yêu thương và tiếng cười. Tôi yêu từng khoảng sân, từng hàng cây, từng lớp học; yêu những ánh mắt trong veo, những nụ cười hồn nhiên và tiếng ríu rít của các em mỗi sớm mai đến trường.
Hè về. Sân trường bỗng lắng lại. Tiếng ve vẫn ngân trên vòm lá, những cánh hoa vẫn khẽ rơi trong nắng, chỉ thiếu tiếng cười của học trò mà khoảng sân quen như rộng hơn, yên hơn. Đứng giữa khu vườn ngập sắc hoa, tôi chợt thấy lòng mình bâng khuâng, nâng nâng một nỗi nhớ.
Có lẽ, với người làm nghề giáo, hạnh phúc không phải là những điều lớn lao. Hạnh phúc là mỗi sáng được đón các em đến trường, được nghe tiếng chào trong trẻo, được nhìn những mầm non lớn lên từng ngày trong vòng tay yêu thương của thầy cô. Cũng như những cây hạnh phúc âm thầm bén rễ, lặng lẽ lớn lên rồi một ngày bất ngờ bung nở, niềm vui của người thầy cũng được vun đắp từ những điều bình dị nhất.
Hoa hạnh phúc đã nở. Và hạnh phúc của người thầy cũng nở theo, trong từng ánh mắt học trò.