Mỗi buổi sáng đến trường, tôi thường bắt gặp một khung cảnh quen thuộc mà vẫn khiến lòng mình xao xuyến. Sân trường trong tiết thu hiền hòa, nắng vàng hanh hao, gió heo may nhè nhẹ thổi qua, mang theo chút se lạnh dịu dàng. Cả không gian như lắng lại, tĩnh lặng và trong trẻo. Chỉ có vài cánh chim nhỏ tung tăng dạo chơi trên sân, cùng muôn sắc hoa đua nở trong mảnh vườn xinh xắn của trường. Đứng giữa khung cảnh ấy, tôi thấy lòng mình thanh thản, bình yên, như được gột rửa khỏi bao lo toan thường ngày.
Để có được mảnh vườn rực rỡ và yên ả ấy, thầy trò chúng tôi luôn thầm biết ơn bác bảo vệ. Bác không chỉ là người trông coi cổng trường mà còn là người âm thầm gieo màu xanh cho mái trường thân yêu. Bác chăm chút từng gốc cây, tỉa từng nhành hoa, nâng niu từng chậu cảnh như chăm lo cho chính ngôi nhà của mình. Học sinh chúng tôi, ai cũng cảm nhận được tình yêu thương bác dành cho, ấm áp và gần gũi như tình ông dành cho cháu.
Những ngày mưa bão, khi mọi người đã về hết, bác vẫn lặng lẽ đi khắp sân trường. Bác buộc chặt từng cánh cửa, che chắn cho chậu hoa, cắt bỏ những cành cây dễ gãy, tìm nơi an toàn cho những giò lan treo. Bóng dáng bác cặm cụi trong mưa gió khiến chúng tôi càng thêm trân trọng, bởi trong từng việc làm bình dị ấy đều chứa đựng tình yêu thương và trách nhiệm thầm lặng.
Sân trường của chúng tôi vì thế lúc nào cũng rộn ràng sắc hoa, tràn ngập màu xanh và bình yên trong từng khoảnh khắc. Mỗi sáng đi học, ngắm nhìn khu vườn nhỏ do bàn tay bác vun trồng, tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhõm, thanh thản hơn bao giờ hết. Và tôi hiểu rằng, niềm vui đến trường không chỉ đến từ bài giảng của thầy cô, tiếng cười của bè bạn, mà còn từ chính những điều giản dị, lặng thầm như tấm lòng của bác bảo vệ – người đã góp phần làm cho mái trường trở thành một chốn bình yên và đáng nhớ.